Có bao giờ bạn loay hoay chỉnh màu một cái ly cafe mất cả buổi, đến lúc bấm đăng xong thì cafe nhạt tếch, đá cũng tan sạch rồi không?
Trông thì hơi buồn cười, nhưng sự thật là tụi mình vẫn làm thế mỗi ngày. Chúng ta đang tự biến trang cá nhân thành một cái "bảo tàng" online: mọi thứ phải thẳng hàng, màu sắc phải đồng bộ, ảnh nào cũng phải thật "nghệ". Nhưng khổ nỗi, bảo tàng thì chỉ để ngắm, chứ chẳng ai sống nổi trong đó cả.
Khi cái đẹp hóa thành áp lực
Hồi xưa, Instagram là nơi lưu giữ kỷ niệm. Giờ nó giống một cuộc thi "ai sống sang chảnh hơn". Bạn phải gồng mình chọn góc máy, hóp bụng, canh ánh sáng chán chê mới dám đăng một tấm hình. Thậm chí có những khoảnh khắc rất vui, nhưng bạn lại chần chừ không đăng chỉ vì... sợ nó làm lệch tông cái "grid" đang đẹp của mình.
Cứ phải đóng vai một phiên bản hoàn hảo 24/7 như vậy, nói thật là mệt muốn xỉu. Tụi mình bắt đầu sợ lộ ra những phút giây mới ngủ dậy mặt mũi lem nhem, hay những suy nghĩ vẩn vơ, đơn giản vì sợ chúng không đủ "aesthetic".
“Tại sao dạo này nhìn cái gì quá hoàn hảo, ta lại thấy... hơi giả?”
Những tấm hình mịn màng không tì vết, những căn phòng tối giản sạch bong như chưa từng có người ở... bỗng nhiên làm mình thấy xa cách lạ thường.
Thú thật đi, có phải bạn đang thèm những thứ "thô" và "thật" hơn không? Một tấm ảnh mờ nhòe nhưng đầy tiếng cười, một dòng trạng thái than thở chuyện kẹt xe, hay góc bếp bừa bộn sau một bữa ăn ngon. Chính những cái "không hoàn hảo" đó mới làm người ta thấy gần nhau, chứ không phải mấy bộ lọc màu xịn xò.
Sự trỗi dậy của những "phòng khách" lộn xộn
Đó là lý do mà Threads dạo này "xôm" hẳn. Nếu Instagram là cái showroom hào nhoáng để khách vào xem, thì Threads giống như cái phòng khách bừa bộn của bạn hơn.
Ở đó, bạn có thể cởi bỏ lớp trang điểm, mặc quần đùi áo số mà "tám" chuyện. Mọi người bắt đầu đăng đủ thứ hâm dở lúc 2 giờ sáng, những câu chuyện xàm xí, hay mấy tấm ảnh dìm hàng bản thân. Không cần diễn, không cần vò đầu bứt tai nghĩ caption sâu sắc. Cứ là chính mình thôi, lười một tí hay "điên" một tí cũng chẳng sao.
Để lên mạng mà không thấy nghẹt thở
Thực ra mình chẳng cần phải xóa app hay làm gì quá ghê gớm. Chỉ cần bớt coi trọng cái "vẻ ngoài" kỹ thuật số lại là đủ.
Thay vì cứ mải mê đăng những gì người khác "muốn xem", sao không thử kể những gì bạn thực sự cảm thấy? Đừng để mấy cái quy tắc màu sắc ngăn bạn chia sẻ một khoảnh khắc vui vẻ. Suy cho cùng, mạng xã hội nên là nơi để tụi mình kết nối thực sự, chứ không phải nơi đi sưu tầm những lượt like vô hồn.
Lần cuối bạn đăng một tấm ảnh "xấu kinh dị" mà vẫn thấy vui là khi nào?
Nếu hôm nay có điều gì hay ho (hoặc dở tệ), cứ lên Threads xả láng một bài đi. Biết đâu lại gặp được mấy người cũng đang "hâm hâm" giống mình đấy!











Tất cả những điều này, dường như chưa từng tồn tại